Một nghề cho chín tốt hơn chín nghề
Tại một góc nhỏ của khu sinh thái nọ, có vài loài động vật đang trò chuyện với nhau:
Chú chó than phiền: “Giá mà tôi biết bay. Cảm giác được vẫy vùng trên bầu trời cao kia thật tuyệt vời. Mỗi khi mệt mỏi, hạ cánh xuống đỉnh của tòa nhà cao nhất vùng, nhìn thấu mọi sự đang diễn ra trên mặt đất thì thực chẳng có gì thú vị bằng!”
Sếu cổ trắng lắc đầu: “Bay chẳng thích như anh nghĩ đâu. Có lên bầu trời cao mới biết chẳng có gì ngoài những đám mây trắng nhạt nhẽo. Nhà máy xả khói thẳng lên làm chúng tôi ô nhiễm, mặt đất cũng đầy rác. Dưới lòng sông xanh kia mới thực sự là thanh bình, vậy nên, tôi lại chỉ ước mình biết bơi”.
“Người anh em”-Chú cá vàng thở dài với sếu-“Tôi thì lại chỉ ước được như anh. Mặt đất bao la kỳ diệu. Cậu có thể vẫy vùng dưới ánh nắng sớm, lại có thể ngủ vùi trong bóng râm. Vựa lúa chín vàng, thảm cỏ xanh mượt, sân nhà thơm phức được bà chủ lau dọn thường xuyên. Còn tôi, tôi ở dưới mặt nước, xung quanh đều chỉ một màu xanh thăm thẳm, lạnh lẽo. Buồn chán quá, tôi thi thoảng lại đành ngoi lên mặt nước để tận hưởng ánh nắng ấm áp, và khao khát cảm giác đặt chân đến những vùng đất khác nhau”.
Vịt trời nghe thấy những người bạn khác nói chuyện như vậy, liền cười ồ lên:
“Tôi chính là loài vật tài giỏi nhất thế gian đây: Tôi vừa biết bay, vừa biết bơi, lại cũng đi được luôn! Tất cả những gì các bạn ao ước, thì tôi đều có cả”.
Các con vật kia nghe thấy vậy, cũng cùng trầm trồ xuýt xoa khen ngợi Vịt trời làm chú phổng cả mũi. Chú lâng lâng sung sướng đứng nghe các bạn tán thưởng mình và đáp lại bằng những lời cao ngạo.
Con người nãy giờ lắng nghe câu chuyện giữa các loài vật, cuối cùng lên tiếng rằng:
“Được như chú Vịt trời thì thích thật đấy. Giống như loài người, những chàng trai vừa biết hát, vừa biết làm thơ, vừa đánh được đàn guitar thì sẽ được nhiều người mến mộ. Nhưng chú Vịt có chạy nhanh bằng chó không? Chú chó chạy nhanh có thể giúp người thợ săn săn mồi, kiếm thức ăn cho cả nhà. Sếu cổ trắng bay cao hơn Vịt trời nhiều, cũng bay nhanh và bay khỏe hơn chú nữa. Chú có đi xa được như Sếu để ngắm những tuyệt sắc của thế gian chưa? Chú lại cũng chỉ bơi được chứ chẳng thể lặn như cá, khi kẻ thù tấn công, chú phỏng có thể trốn tránh được xuống đáy sông? Như vậy thì cũng thật là bất tiện nhỉ?”
Rồi Con người lại nói tiếp: “Mỗi loài động vật sinh ra đều có một Thiên mệnh-Ông Trời ban cho chúng khả năng, và chúng cũng phải tự rèn luyện để phát huy được khả năng ấy. Giống như con người vậy, có người giỏi Ngôn ngữ, có người giỏi Viết, người giỏi Tài chính. Họ sẽ theo đuổi một cái nghề và nỗ lực rèn luyện hết mình để đáp ứng được kỹ năng làm cái nghề ấy. Sản phẩm làm ra có tinh thì con người mới kiếm được tiền đong gạo để nuôi sống gia đình. Biết nhiều thì tốt đấy, nhưng dành nhiều thời gian để luyện một nghề cho tinh, cho kỹ…thì thành quả đạt được từ nghề đó chắc hẳn là sẽ tốt hơn!”.
“”Một nghề cho chín còn hơn chín nghề”, loài người chúng ta nói vậy đấy. Chú Vịt trời rất giỏi. Nhưng Chó, Sếu và Cá đều xuất sắc và đều đáng tự hào cả!”.
Các con vật nghe ra, thấu hiểu, gật gù lấy làm tâm đắc lắm. Từ đó Cá, Chó và Sếu đều nỗ lực hết sức với năng lực Thiên phú. Vịt trời cũng tiếp tục với cuộc sống của mình, nhưng chú đã biết khiêm tốn hơn.
Bài học: Biết nhiều là điều tốt, người biết nhiều sẽ dễ thích nghi hơn với khó khăn trong cuộc sống. Nhưng chỉ có tập trung vào đúng một khả năng mới giúp con người vươn tới đỉnh cao.