Nguyễn Minh Quân
Một hành trình không chỉ được đo bằng những chức danh đã từng đảm nhiệm, những giải thưởng đã nhận hay những nơi đã đi qua. Với tôi, điều đáng nhớ hơn thường nằm trong những con người mình từng gặp, những công việc mình từng dốc sức, những lần phải bắt đầu lại và cả những điều mình mang theo sau mỗi chặng đường.
Những bước đi đầu tiên
Từ những năm tháng học tập đến những trải nghiệm nghề nghiệp sau này, điều tôi muốn giữ lại không phải là một danh sách bằng cấp hay chứng nhận. Đáng nhớ hơn là cách mỗi giai đoạn đã mở thêm một mối quan tâm, một kỹ năng và một hướng đi mới, để rồi nhiều năm sau những mảnh tưởng như rời rạc ấy lại nối được với nhau.

Một dấu mốc bắt đầu từ Lịch sử
Từ thời phổ thông, tôi đã thích tham gia những cuộc thi, hoạt động tập thể và thử sức ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Một trong những kỷ niệm tôi vẫn còn giữ là giấy chứng nhận học sinh giỏi môn Lịch sử. Nhìn lại sau nhiều năm, tôi nhận ra sự tò mò đối với con người, xã hội và những câu chuyện phía sau mỗi sự kiện đã theo mình lâu hơn tôi từng nghĩ.

Học không dừng lại ở bằng cấp
Con đường nghề nghiệp của tôi không đi theo một đường thẳng. Truyền thông, ngân hàng, công nghệ rồi giáo dục tưởng như là những thế giới khác nhau, nhưng càng đi tôi càng nhận ra chúng được nối với nhau bằng khả năng học hỏi và thích nghi. Khi bước sâu hơn vào giáo dục, tôi tiếp tục bổ sung nền tảng nghiệp vụ sư phạm để những trải nghiệm thực tế có thể đi cùng một cách tiếp cận bài bản hơn.

An toàn thông tin và chuyển đổi số
Một phần của quá trình bổ sung kiến thức cho công việc trong môi trường số.

Ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong truyền thông
Một dấu mốc nhỏ cho quá trình cập nhật công nghệ trong hoạt động truyền thông.
Một chặng đường tại BIDV
Những năm tháng tại BIDV đưa tôi đi qua truyền thông, công nghệ và chuyển đổi số. Những giấy khen ở đây chỉ là vài dấu mốc có thể nhìn thấy. Điều tôi mang theo lâu hơn là trải nghiệm làm việc trong một tổ chức lớn, những lần phải học một lĩnh vực mới, những người đã chỉ dẫn mình và cách quãng thời gian ấy định hình quan niệm của tôi về trách nhiệm, nghề nghiệp và lựa chọn.

Đặt nhiều hơn phần trách nhiệm tối thiểu vào công việc
Trong những năm làm việc tại BIDV, tôi có cơ hội tham gia nhiều hoạt động nội dung và truyền thông. Những ghi nhận dành cho công việc là điều đáng quý, nhưng thứ tôi mang theo lâu hơn là trải nghiệm làm việc trong một tổ chức lớn, học cách phối hợp với nhiều con người và hiểu rằng chất lượng của một công việc thường được tạo nên từ rất nhiều phần việc nhỏ ít khi được nhìn thấy.

Từ truyền thông đến giao điểm với công nghệ
Một trong những dấu mốc đáng nhớ ở chặng cuối là sự tham gia vào công việc liên quan tới chuyển đổi số quản trị nội bộ. Nó cũng phản ánh một dịch chuyển trong hành trình nghề nghiệp của tôi: từ truyền thông bước dần sang những công việc nằm ở giao điểm giữa truyền thông, công nghệ và cách một tổ chức thay đổi trong môi trường số.

Phan Đức Tú
Trong những điều tôi mang theo sau quãng thời gian tại BIDV còn có sự chỉ bảo, động viên và những lời khuyên từ những người đi trước. Ông Phan Đức Tú, nguyên Chủ tịch HĐQT BIDV, là một trong những người lãnh đạo tôi luôn dành sự kính trọng. Nhưng trong ký ức cá nhân của tôi, điều ở lại không chỉ là chức danh. Tôi vẫn nhớ những lần được chú chỉ bảo, động viên và khích lệ trên hành trình nghề nghiệp. Có những lời khuyên không thay đổi một con người ngay lập tức, nhưng lại ở lại đủ lâu để xuất hiện đúng lúc ta cần chúng.
Những cuộc gặp trở thành mối quan hệ
Có những bức ảnh ghi lại một lần gặp. Nhưng điều tôi quý hơn là những mối quan hệ vẫn tiếp tục sau khi chiếc máy ảnh đã được cất đi. Vì vậy, những con người dưới đây xuất hiện không phải bởi họ nổi tiếng đến đâu, mà bởi giữa họ và tôi có một câu chuyện đáng nhớ.

Bác Hà Bôn
Từ tình yêu bóng đá và những lần gặp gỡ ban đầu, tôi có cơ hội thường xuyên đến thăm bác tại nhà, nghe bác kể chuyện và cùng trò chuyện về bóng đá, cuộc sống. Theo thời gian, tôi không còn nhìn bác đơn thuần như một nhân vật của bóng đá Việt Nam mà dành cho bác tình cảm gần gũi như một người bác, một người ông trong gia đình. Có lẽ vì vậy, những bức ảnh tôi quý nhất với bác đôi khi chỉ là một khoảnh khắc rất bình thường của hai bác cháu.

Huỳnh Kesley Alves
Tôi đã gặp nhiều cầu thủ trong những năm theo dõi bóng đá, nhưng Kesley là một trong số rất ít người mà tôi có thể gọi bằng hai chữ gần gũi hơn một cuộc gặp. Mỗi khi anh có dịp ra Hà Nội, nếu thời gian cho phép, anh em lại gặp nhau, uống cafe và trò chuyện như những người thân quen. Tôi ngưỡng mộ sự nghiệp của anh, nhưng thứ khiến tôi quý anh nhiều hơn nằm ở cách anh đối xử với tôi ngoài sân cỏ: chân thành, gần gũi và luôn dành cho tôi tình cảm của một người anh. Những lần gặp Kesley vì thế với tôi đơn giản là gặp lại một người anh.

Patrik Lê Giang và Lê Quang Hùng
Bóng đá đôi khi mang đến những mối quan hệ mà ban đầu chính mình cũng không nghĩ sẽ trở nên gần gũi đến thế. Patrik và Hùng với tôi không chỉ là hai cầu thủ tôi quý mến. Tôi coi cả hai như những người anh em. Ở Patrik, tôi trân trọng một con người sống tình cảm, luôn nỗ lực và đã đi qua một hành trình nghề nghiệp không hề dễ dàng. Ở Hùng, điều khiến tôi đặc biệt quý mến là nghị lực, sự mạnh mẽ, tinh thần vươn lên và tình cảm em dành cho tôi. Thành tích có thể thay đổi theo từng mùa giải, nhưng sự chân thành là điều khiến một mối quan hệ còn ở lại.

Thầy Cung Khắc Lược
Có những mối quan hệ rất khó gọi tên bằng một chữ. Thầy Cung Khắc Lược coi tôi như một người bạn gần gũi, còn tôi luôn nhìn thầy với sự kính trọng dành cho một người thầy. Những lần trò chuyện, những câu chuyện về chữ nghĩa, văn hóa, cách sống và những nét chữ thầy dành tặng vì vậy trở thành một phần rất riêng trong hành trình của tôi. Khoảng cách thế hệ không làm mối quan hệ xa hơn, mà khiến tôi càng trân trọng cơ hội được học hỏi và đồng thời được thầy dành cho sự gần gũi của một người bạn.
Những người bạn và người anh trên hành trình
Không phải mọi mối quan hệ đều cần một câu chuyện thật dài. Có những người chỉ thỉnh thoảng mới gặp khi công việc đưa họ trở lại Hà Nội, nhưng sự quý mến và tình cảm dành cho nhau vẫn khiến mỗi lần gặp lại trở nên đáng nhớ.

Những lần gặp nhau, uống cafe và trò chuyện khiến mối quan hệ từ bóng đá dần trở thành một tình bạn rất tự nhiên.

Mỗi khi đội bóng của Nikita có dịp ra Hà Nội, những cuộc gặp lại luôn mang theo sự gần gũi của những người anh em quen biết từ lâu.

Ở Claudecir luôn có sự cởi mở, hài hước và nguồn năng lượng tích cực. Nhưng điều khiến tôi coi anh như một người anh không nằm ở những câu chuyện bóng đá, mà ở sự gần gũi, những lần anh chủ động hỏi thăm và tình cảm chân thành anh luôn dành cho tôi.

Tôi luôn trân trọng tình cảm và sự quý mến giữa hai anh em, đồng thời mong những hành trình nghề nghiệp của anh luôn có thêm những chặng đường đẹp.

Nhờ mối duyên với bác Hà Bôn, tôi có thêm cơ hội được gặp bác Chung. Điều đáng quý với tôi không chỉ là một sự nghiệp dài, mà còn là sự gần gũi và tình cảm bác dành cho mình.

Có cơ hội tới thăm và trò chuyện với bác tại nhà là một cuộc gặp đặc biệt, bởi trước đó tôi đã biết đến, kính trọng và học hỏi từ những dấu ấn nghề nghiệp của bác trong nhiều năm.
Những lời gửi đến từ xa
Không phải mọi sự kết nối đều cần diễn ra trong cùng một căn phòng. Trong những năm qua, tôi nhận được những lời chúc, lời động viên và những câu chuyện được gửi đến mình từ nhiều con người ở những nơi khác nhau. Tôi giữ lại ở đây những điều thực sự có ý nghĩa với hành trình của mình.
Những kỷ vật còn ở lại
Có những món quà không có giá trị bởi chúng đắt tiền. Giá trị của chúng nằm ở con người, thời điểm và câu chuyện mà mỗi món đồ có thể đưa ta trở lại.
Fozzie Bear
Guy Gilchrist, 2024 · “Happy Birthday Minh Quan”

Scrooge McDuck
Guy Gilchrist, 2025 · “QUAN ‘The Good King’”
Tôi còn giữ những bức vẽ Guy Gilchrist dành riêng cho mình, cùng những kỷ vật khác như thư pháp, áo đấu có chữ ký, huy chương và những món đồ gắn với từng cuộc gặp.
Tôi giữ chúng không phải để chứng minh mình đã gặp ai. Tôi giữ chúng vì mỗi món đồ có thể đưa tôi trở lại một con người, một cuộc trò chuyện, một nơi chốn hoặc một giai đoạn trong cuộc đời. Và có lẽ đó cũng là ý nghĩa đẹp nhất của một kỷ vật.
Từ trải nghiệm đến trang sách
Một hành trình vẫn đang tiếp tục
Khi nhìn lại những dấu mốc này, tôi không nghĩ điều quan trọng nhất nằm ở số lượng giải thưởng, những chức danh từng có hay số người mình từng gặp. Điều còn lại là những gì mỗi chặng đường đã thay đổi trong mình. Một cuộc thi có thể gieo niềm vui học hỏi. Một công việc có thể dạy ta trách nhiệm. Một lần thất bại có thể buộc ta bắt đầu lại. Một người đi trước có thể để lại một lời khuyên. Một người bạn có thể khiến cả chặng đường trở nên đáng nhớ hơn.
Và đôi khi, sau rất nhiều năm, những trải nghiệm tưởng như rời rạc ấy lại gặp nhau trong một nơi không ngờ tới. Với tôi, một phần trong số đó đã gặp nhau trong cuốn sách đầu tiên: Kiến tạo một cuộc đời đáng sống.



